Có đôi lúc, ta muốn tìm lại cảm giác đau.
Không phải vì ta thích tự hành hạ mình, càng không phải vì cuộc đời chưa từng làm ta tổn thương. Chỉ là sau quá nhiều năm sống giữa những vui buồn lẫn lộn, giữa thật và giả, giữa những cái bắt tay lạnh ngắt nhưng được bọc bằng nụ cười nồng nhiệt, ta bỗng sợ mình đã chai lì.
Không phải vì ta thích tự hành hạ mình, càng không phải vì cuộc đời chưa từng làm ta tổn thương. Chỉ là sau quá nhiều năm sống giữa những vui buồn lẫn lộn, giữa thật và giả, giữa những cái bắt tay lạnh ngắt nhưng được bọc bằng nụ cười nồng nhiệt, ta bỗng sợ mình đã chai lì.
Ta muốn biết trái tim mình còn biết đau không.
Ban đầu, ta chỉ tạo ra một cơ hội nhỏ để cảm nhận. Ta bước chậm lại, nhìn sâu hơn vào những điều vẫn thường lướt qua. Ta thử đặt lòng tin vào một người, thử mở cánh cửa đã khép kín từ lâu, thử chạm vào một vết thương tưởng đã lành. Ta nghĩ mình đủ từng trải để kiểm soát mọi cảm xúc. Ta tin rằng nếu có đau, đó cũng chỉ là một cơn đau nhẹ — như đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc gai để biết hoa hồng vẫn còn sắc nhọn.

Nhưng rồi… đau thật.
Nỗi đau không đến như một tiếng sét. Nó âm thầm len vào từng khoảng trống trong lòng, ngồi lại ở đó, lớn dần lên bằng sự im lặng. Đến một ngày, ta nhận ra mình không còn đứng thẳng như trước. Ta vẫn sống, vẫn cười, vẫn nói những câu bình thường, vẫn xuất hiện trước mọi người với dáng vẻ của một người ổn định. Nhưng ở nơi không ai nhìn thấy, ta đang lết qua từng ngày.
Lết qua những buổi sáng không muốn thức dậy.
Lết qua những cuộc gặp phải cười với người mình đã không còn tin.
Lết qua những lời hứa từng được nói bằng tất cả sự chân thành, rồi bị chính người nói ra phủ nhận nhẹ tênh.
Lết qua những đêm rất dài, khi căn phòng im lặng đến mức ta nghe rõ tiếng thở dài của chính mình.
Xã hội này đã tạo ra biết bao số phận phải lết.
Có người lết vì nghèo đói. Họ sinh ra trong một căn nhà dột nát, lớn lên giữa những bữa cơm phải đong đếm từng hạt gạo. Khi những đứa trẻ khác được chọn trường học, chọn ước mơ, chọn con đường tương lai, họ chỉ được chọn giữa việc nghỉ học hay nhìn cha mẹ tiếp tục kiệt sức. Cuộc đời chưa bao giờ cho họ một vạch xuất phát đúng nghĩa. Vừa mở mắt, họ đã phải mang trên vai món nợ của số phận.
Có người lết vì bệnh tật. Họ đi qua những hành lang bệnh viện dài hơn cả tuổi thanh xuân. Mỗi lần bác sĩ gọi tên là một lần trái tim co thắt. Họ học cách mỉm cười trước người thân, dù trong lòng đầy sợ hãi. Họ không dám than đau vì biết bên cạnh mình còn có một người đau hơn — người đang vét những đồng tiền cuối cùng để giữ họ ở lại với cuộc đời.
Có người lết vì tình yêu. Họ đã trao đi những năm tháng đẹp nhất, tin vào một mái nhà, một bàn tay, một câu nói: “Dù thế nào, chúng ta vẫn có nhau.” Nhưng rồi mái nhà ấy trở thành nơi lạnh nhất. Bàn tay từng lau nước mắt lại là bàn tay gây ra tổn thương. Người từng hứa che chở lại đứng về phía làm họ đau. Họ không rời đi được, cũng không thể tiếp tục yêu như trước. Thế là họ lết giữa một cuộc hôn nhân còn đủ hình hài nhưng đã mất linh hồn.
Có người lết vì danh vọng. Họ có tiền, có địa vị, có những bữa tiệc rực rỡ và hàng trăm mối quan hệ. Họ bước xuống từ một chiếc xe sang, quần áo chỉnh tề, nụ cười vừa đủ đẹp. Không ai biết phía sau lớp áo hào nhoáng ấy là một con người đang kiệt sức. Họ sợ thất bại, sợ bị thay thế, sợ một ngày mọi người không còn nhớ tên mình. Họ không sống cho bản thân nữa mà sống để bảo vệ hình ảnh do chính mình tạo ra.
Và cũng có những người lết giả tạo.
Họ giả vờ khổ đau để nhận lấy sự thương hại. Họ biến nước mắt thành công cụ, biến bất hạnh thành chiếc thang để bước lên lòng tốt của người khác. Họ kể một nửa câu chuyện, giấu một nửa sự thật, rồi đứng vào vị trí của nạn nhân. Họ lết trước mặt thiên hạ nhưng khi quay lưng lại, đôi chân vẫn khỏe mạnh, thậm chí còn đủ sức giẫm lên người đã cúi xuống nâng mình dậy.
Có người không hề nghèo nhưng luôn kể về sự thiếu thốn.
Không hề yếu nhưng luôn khoác lên mình chiếc áo của kẻ bị tổn thương.
Không hề cô độc nhưng vẫn lợi dụng tình thương của hết người này đến người khác.
Họ lết bằng sự tính toán, bằng những giọt nước mắt đúng lúc, bằng tiếng thở dài được chuẩn bị kỹ càng. Đáng sợ nhất không phải là họ diễn giỏi đến mức nào, mà là sau nhiều lần bị lừa, con người bắt đầu nghi ngờ cả những nỗi đau chân thật.
Và thế là, những người thực sự cần một bàn tay lại không được ai tin.
Những người thực sự kiệt sức vẫn phải lặng lẽ bò qua bóng tối.
Những tiếng kêu cứu thật bị chìm trong quá nhiều tiếng than giả.
Ta đã gặp tất cả những con người ấy trên đường đời. Có người khiến ta thương cảm. Có người làm ta tức giận. Có người khiến ta muốn quay mặt đi. Nhưng càng nhìn họ, ta càng thấy ranh giới giữa mạnh mẽ và yếu đuối thật mong manh. Hôm nay ta có thể đứng thẳng nhìn một người đang lết; ngày mai, biết đâu chính ta lại ngã xuống ngay nơi họ từng đi qua.
Có những lúc, ta nhìn thấy mình trong họ.
Ta thấy mình trong người đàn ông đi dưới mưa, lưng còng xuống vì những gánh nặng không thể gọi tên. Ta thấy mình trong người phụ nữ vẫn mỉm cười giữa một gia đình đã rạn vỡ. Ta thấy mình trong đứa trẻ đứng ngoài cổng trường nhìn vào một tương lai không thuộc về nó. Ta thấy mình trong cả những kẻ từng giả vờ mạnh mẽ, từng che giấu nỗi buồn, từng nói “tôi ổn” chỉ vì không muốn ai nhìn thấy mình yếu đuối.
Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng lết.
Chỉ khác nhau ở tư thế.
Có người lết bằng đầu gối.
Có người lết bằng lòng tự trọng.
Có người lết qua những ngày tháng bằng một nụ cười.
Có người lết trong nhung lụa, giữa tiếng vỗ tay và ánh đèn.
Có người lết công khai để mong được cứu.
Có người lết trong im lặng vì sợ làm phiền đến bất kỳ ai.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng cho ta quyền lựa chọn cách mình ngã xuống. Nhưng ta vẫn có thể lựa chọn cách đứng lên. Đứng lên không nhất thiết phải oai hùng. Đôi khi, đứng lên chỉ là sáng mai vẫn mở mắt, vẫn bước ra đường, vẫn hoàn thành một công việc nhỏ, vẫn cố tin rằng phía trước còn một điều gì đó đáng chờ đợi.
Nếu chưa đứng lên được, cứ lết thêm một đoạn.
Lết không phải lúc nào cũng là hèn yếu. Có khi, đó là cách cuối cùng để một con người không chịu nằm yên. Khi đôi chân không còn sức, họ dùng hai bàn tay. Khi hai bàn tay bật máu, họ dùng ý chí. Khi niềm tin gần như đã cạn, họ giữ lại một tia hy vọng nhỏ nhoi để tiếp tục tiến về phía trước.
Điều đáng sợ nhất không phải là phải lết.
Điều đáng sợ nhất là ta quen với việc nằm xuống và không còn muốn đi đâu nữa.
Ta từng muốn tìm cảm giác đau để biết mình còn sống. Rồi nỗi đau đến thật, sâu hơn ta tưởng, dai dẳng hơn ta chuẩn bị. Nhưng cũng chính lúc ấy, ta hiểu rằng đau đớn không chỉ để hủy hoại con người. Có những vết thương mở ra trong ta một đôi mắt khác. Nhờ đau, ta nhìn thấy những số phận vẫn âm thầm lết bên mình. Nhờ đau, ta bớt phán xét một người qua dáng vẻ bên ngoài. Nhờ đau, ta hiểu một nụ cười đôi khi chỉ là tấm rèm che đi căn phòng đầy nước mắt.
Và nhờ đau, ta tìm thấy ta.
Không phải một phiên bản mạnh mẽ, hoàn hảo và bất khả chiến bại. Chỉ là một con người có thể sai, có thể tin nhầm, có thể bị phản bội, có thể ngã xuống. Nhưng sau tất cả, con người ấy vẫn còn muốn đi tiếp.
Dẫu phải lết.
Bởi đôi khi, cuộc đời không đo con người bằng tốc độ họ tiến về phía trước, mà bằng việc sau bao nhiêu lần bị xô ngã, họ vẫn không chấp nhận quay đầu.
Đó là ĐỜI LẾT tiểu thuyết sắp ra lò của Hoàng Tuấn.
Là câu chuyện của những người chưa thể đứng thẳng nhưng nhất quyết không chịu nằm yên.
Là câu chuyện của họ.
Của ta.
Và biết đâu, cũng là câu chuyện của chính bạn. Hãy đón xem nhé 🥰🥰🥰🥰🥰
Tags: tổn thương, cuộc đời, cảm giác, tự hành, nụ cười, hạ mình, bắt tay, lẫn lộn, lạnh ngắt, nồng nhiệt
Ý kiến bạn đọc
Hoàng Tuấn


