Gặp một cử nhân Báo chí loại Giỏi đi xin việc ngoài nghề. Tôi hỏi: "Sao em không làm báo?" Em buồn. Tôi cũng buồn. Có lẽ, đó không chỉ là nỗi buồn của một sinh viên mới ra trường, mà còn là nỗi trăn trở về tương lai của nghề báo trong bối cảnh hiện nay.
GẶP MỘT CỬ NHÂN BÁO CHÍ LOẠI GIỎI...
Sáng nay, Viện tuyển dụng vị trí Marketing – Truyền thông.
Một bạn trẻ bước vào phòng phỏng vấn. Hồ sơ rất đẹp: tốt nghiệp ngành Báo chí loại Giỏi, vừa hoàn thành kỳ thực tập tại một cơ quan báo chí lớn.
Tôi nhìn bạn rồi hỏi: "Sao em không nộp hồ sơ vào các tòa soạn?"
Bạn im lặng vài giây. Ánh mắt chùng xuống. Không cần nghe hết câu trả lời, tôi cũng phần nào hiểu được.
Tự nhiên... tôi thấy buồn.
Buồn cho một thế hệ được đào tạo để làm báo, nhưng lại phải đi tìm một nghề khác để sống.
Tôi nói với bạn: "Em học báo chí loại giỏi. Đừng bao giờ nghĩ những năm tháng ấy là vô ích."
Rồi tôi kể: "Trước đây, anh cũng làm báo."
Làm báo dạy cho tôi cách lắng nghe, cách đặt câu hỏi, cách đi đến tận cùng của sự thật, cách đứng về phía những người yếu thế và cách chịu trách nhiệm với từng con chữ mình viết.
Đó là những điều không phải nghề nào cũng dạy.
Nhưng rồi thời cuộc thay đổi.
Nhiều cơ quan báo chí sáp nhập, tinh gọn bộ máy. Không ít người làm báo phải chuyển nghề. Những sinh viên mới ra trường bước vào một thị trường lao động đầy thử thách.
Tôi nói với bạn: "Bản chất của nghề báo khác với bản chất của nghề luật sư."
Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của thân chủ trong khuôn khổ pháp luật.
Nhà báo, trước hết, có sứ mệnh phục vụ lợi ích công chúng bằng việc tìm kiếm, kiểm chứng và truyền tải thông tin trung thực, khách quan.
Hai nghề khác nhau về vai trò, nhưng đều cần một điểm chung: lương tâm nghề nghiệp.
Nếu còn giữ được điều đó, dù làm báo, làm truyền thông hay làm pháp lý, em vẫn đang theo đuổi những giá trị mà mình đã học.
Buổi phỏng vấn kết thúc.
Bạn trẻ ra về với một nụ cười nhẹ hơn lúc đến.
Còn tôi, trong lòng vẫn mang theo một nỗi trăn trở.
Không phải vì một cuộc tuyển dụng.
Mà vì mỗi khi gặp một cử nhân báo chí đầy nhiệt huyết, tôi lại nhớ về một thời nghề báo đã dạy mình rất nhiều điều. Và tôi vẫn mong rằng, dù ở đâu, những người được đào tạo để làm báo sẽ không đánh mất điều quý giá nhất của mình: khát vọng đi tìm sự thật và phụng sự xã hội bằng tri thức, sự tử tế và lòng dũng cảm.
Ý kiến bạn đọc
Hoàng Tuấn


