Mr Hoàng Tuấn Cầm bút sắc bén, dẫn lối công lý !

Cuối năm đi nhặt lại trái tim

Cuối năm, giữa những bộn bề và mỏi mệt, tôi đi tìm từng mảnh ghép đã rơi vỡ trong suốt một năm – những niềm tin sứt mẻ, những yêu thương dang dở, những nỗi đau chưa kịp gọi tên – để ghép lại trái tim mình, không phải cho lành lặn như xưa, mà để học cách sống tiếp với những vết nứt, trong ánh sáng của niềm tin và lời Phúc Âm.
Cuối năm, tôi đi chậm lại.
 
Không phải vì thời gian ngắn hơn, mà vì lòng người đã mỏi sau quá nhiều va đập. Những ngày cuối năm thường mang dáng vẻ tất bật, nhưng bên trong tôi lại là một khoảng lặng dài, nơi tôi lặng lẽ cúi xuống đi tìm từng mảnh ghép đã rơi vỡ trong suốt hành trình sống của mình.
 
Tôi đi tìm từng mảnh ghép của niềm tin đã từng rất trong, nhưng rồi sứt mẻ vì những lần hy vọng quá nhiều. Tôi đi tìm những mảnh ký ức của yêu thương, có mảnh còn ấm, có mảnh đã lạnh ngắt vì bị bỏ quên quá lâu. Có những mảnh là lỗi lầm của chính tôi, có những mảnh là tổn thương do người khác vô tình hay cố ý để lại. Tất cả nằm đó, lẫn lộn, sắc cạnh, khiến trái tim không còn là một khối nguyên vẹn, mà trở thành một vùng vỡ vụn.
 
Có lúc tôi muốn bỏ qua, muốn giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn. Nhưng rồi tôi nhớ đến lời Phúc Âm: “Sự thật sẽ giải phóng anh em.” Không thể được giải phóng nếu cứ mãi che giấu những mảnh vỡ của mình. Thế là tôi dừng lại, đối diện, nhặt lên từng mảnh một – dù tay có rớm máu, dù ký ức có làm lòng mình nhói đau.
 
IMG 20251227 142712
 
Có mảnh ghép là những đêm dài không ngủ, khi tôi tự hỏi mình đã sai ở đâu. Có mảnh là những lần im lặng, vì nói ra cũng không còn ai lắng nghe. Có mảnh là những giấc mơ dang dở, chưa kịp nở đã tàn. Nhưng tôi nhận ra, không có mảnh nào là vô nghĩa. Ngay cả những vết nứt sâu nhất cũng từng là nơi tôi đã sống, đã tin, đã yêu bằng tất cả những gì mình có.
 
Tôi ghép lại trái tim mình không phải bằng sự vội vã, mà bằng kiên nhẫn. Tôi học cách đặt mỗi mảnh vào đúng vị trí của nó, không ép buộc, không chối bỏ. Và trong lúc loay hoay ấy, tôi chợt nhớ đến một lời khác trong Phúc Âm: “Phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó.” Nghèo khó không phải vì thiếu thốn, mà vì dám trút bỏ kiêu hãnh, dám thừa nhận rằng mình yếu đuối, mong manh, và cần được chữa lành.
 
Tôi hiểu ra rằng mình không thể tự vá lành trái tim chỉ bằng sức riêng. Có những mảnh ghép chỉ có thể được hàn gắn bằng tha thứ, mà tha thứ thì không đến từ lý trí, mà đến từ ân sủng. Như lời Chúa dạy: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai đang vất vả và mang gánh nặng, Ta sẽ cho các ngươi được nghỉ ngơi.” Cuối năm, tôi mang trái tim vỡ vụn ấy mà nghỉ ngơi trong niềm tin, dù rất nhỏ, rằng mình không cô độc trên con đường này.
 
Tôi không mong trái tim mình trở lại nguyên vẹn như chưa từng đổ vỡ. Tôi chỉ mong nó đủ lành để còn biết rung lên trước một buổi sáng có nắng, đủ mềm để còn biết rơi nước mắt trước nỗi đau của người khác, và đủ mạnh để bước tiếp mà không oán trách đời mình đã từng khó.
 
Cuối năm, tôi không vá trái tim để quên đi những vết nứt. Tôi giữ lại chúng như những dấu chỉ của hành trình đã qua. Bởi tôi tin, như Phúc Âm từng thì thầm, rằng ánh sáng không tìm đến những nơi hoàn hảo, mà len vào chính những chỗ rạn nứt nhất của con người. Và khi ánh sáng ấy ở lại, trái tim dù từng vỡ vụn, cũng có thể trở thành một nơi đủ ấm để bắt đầu lại – một lần nữa, chậm rãi, khiêm nhường, và đầy hy vọng.
 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây