Không phải vì mạnh mẽ, mà vì đã vỡ quá rồi.
Có những lúc, con người không còn đủ sức để khóc.
Nỗi đau đã đi qua mức ồn ào, vượt khỏi ngôn từ, và dừng lại ở một nơi rất sâu – nơi mọi thanh âm đều trở nên thừa thãi.
Tan nát là khi bên trong sụp đổ, nhưng bên ngoài vẫn phải đứng thẳng.
Là lúc tim vỡ ra từng mảnh, mà môi vẫn phải mỉm cười cho tròn vai.
Là khi muốn nói rất nhiều, nhưng mở miệng ra lại thấy cổ họng nghẹn cứng, chữ nghĩa tự rơi xuống vực.
Im lặng khi ấy không phải vì cam chịu,
mà vì đã hiểu:
có những nỗi đau không ai gánh thay được,
có những tổn thương nếu nói ra cũng chỉ làm mình yếu thêm.
Im lặng để khỏi trách ai,
im lặng để khỏi oán đời,
im lặng để tự nhặt lại chính mình trong đống hoang tàn của cảm xúc.
Người ta thường sợ những tiếng khóc,
nhưng ít ai sợ sự im lặng.
Trong khi chính im lặng mới là dấu hiệu của tan nát thật sự –
khi một con người đã đau đến mức không còn thiết tha giải thích.
Tan nát…
là học cách ngồi yên với nỗi đau,
để nó đi qua mình,
chứ không phải kéo cả thế giới xuống cùng.
Và rồi, trong sự im lặng ấy,
nếu còn đủ can đảm để thở,
đủ kiên nhẫn để sống tiếp,
thì chính từ đống vỡ vụn đó,
con người bắt đầu học lại cách đứng lên –
lặng lẽ, chậm rãi,
nhưng vững vàng hơn trước.
Nỗi đau đã đi qua mức ồn ào, vượt khỏi ngôn từ, và dừng lại ở một nơi rất sâu – nơi mọi thanh âm đều trở nên thừa thãi.
Tan nát là khi bên trong sụp đổ, nhưng bên ngoài vẫn phải đứng thẳng.
Là lúc tim vỡ ra từng mảnh, mà môi vẫn phải mỉm cười cho tròn vai.
Là khi muốn nói rất nhiều, nhưng mở miệng ra lại thấy cổ họng nghẹn cứng, chữ nghĩa tự rơi xuống vực.
Im lặng khi ấy không phải vì cam chịu,
mà vì đã hiểu:
có những nỗi đau không ai gánh thay được,
có những tổn thương nếu nói ra cũng chỉ làm mình yếu thêm.
Im lặng để khỏi trách ai,
im lặng để khỏi oán đời,
im lặng để tự nhặt lại chính mình trong đống hoang tàn của cảm xúc.
Người ta thường sợ những tiếng khóc,
nhưng ít ai sợ sự im lặng.
Trong khi chính im lặng mới là dấu hiệu của tan nát thật sự –
khi một con người đã đau đến mức không còn thiết tha giải thích.
Tan nát…
là học cách ngồi yên với nỗi đau,
để nó đi qua mình,
chứ không phải kéo cả thế giới xuống cùng.
Và rồi, trong sự im lặng ấy,
nếu còn đủ can đảm để thở,
đủ kiên nhẫn để sống tiếp,
thì chính từ đống vỡ vụn đó,
con người bắt đầu học lại cách đứng lên –
lặng lẽ, chậm rãi,
nhưng vững vàng hơn trước.
Tags: mạnh mẽ
Ý kiến bạn đọc
Hoàng Tuấn





